NGƯỜI TRUYỀN LỬA !

Lượt xem:

Đọc bài viết

  NGƯỜI TRUYỀN LỬA !

                            Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xa,

Rằng người chèo chống năm xưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều.

Tháng 11- tháng của tình yêu thương – tháng của tình thầy trò- Tháng của ngày 20-11 đang đến gần, trong lòng tôi lại trào lên một nỗi xúc động đến nghẹn ngào. Tháng này của hơn 20 năm về trước, tôi vẫn còn là một cô học sinh tiểu học của trường Tiểu học Nghĩa Lợi, vẫn còn ngây thơ và khờ dại . Được các thầy cô nơi đây dạy dỗ từng nét chữ đầu tiên, dìu dắt, chắp cánh ước mơ cùng những hoài bão tươi đẹp cho tôi về tương lai. Ngày đó, tôi đã ước mình cũng sẽ là một giáo viên như các thầy cô-  truyền được sự đồng cảm cho học trò giống như thầy cô đã truyền cho tôi một ngọn lửa – ngọn lửa để theo đuổi những đam mê. Bánh xe thời gian cứ quay lặng lẽ, tôi dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của các thầy các cô, tôi có thêm nghị lực cũng như niềm tin đủ để chạm lấy những ước mơ, khát vọng rồi biến chúng thành hiện thực. Và thật bất ngờ ngày nhận quyết đinh công tác tôi lại được công tác, giảng dạy ở chính mái trường Tiểu học Nghĩa Lợi- nơi gắn liền với bao kỉ niệm, lại được sự nâng đỡ, bảo ban của các thầy cô trong Ban giám hiệu, các thầy cô trong trường, trở thành đồng nghiệp cùng các thầy cô, tôi vẫn luôn nhận được sự giúp đỡ của tất cả mọi người nơi đây. Đó là những tình cảm quý báu, là lý tưởng để tôi cố gắng cống hiến toàn bộ tri thức của mình cho sự nghiệp giáo dục.

Tôi đã chọn nghề giáo viên, nghề của những người lái đò âm thầm, lặng lẽ chở những thế hệ học trò cập bến tri thức. Bác Hồ đã khẳng định: “Không có thầy giáo thì không có giáo dục. Nhiệm vụ của thầy cô giáo là rất quan trọng và rất vẻ vang”, những lời ấy đã động viên tôi vững bước đi tiếp trong sự nghiệp “trồng người”, tiếp tục công việc đầy cao cả ươm mầm xanh cho đất nước.

Năm nào cũng vậy, khi không khí náo nức của ngày khai trường vừa kịp lắng xuống thì cả trường chúng ta lại vui mừng thi đua lập thành tích chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam. Trong ngày này nhận được những bông hoa điểm 10, được đón những vần thơ hay, những câu văn đẹp hàm chứa lòng biết ơn sâu sắc của các em học sinh; chúng tôi như được tiếp thêm sức sống, lòng nhiệt huyết để yêu trường, yêu lớp nhiều hơn, cố gắng hơn để được là một nấc thang trong bước đường đi tới vinh quang của các em.Người thầy không thể nào dạy tốt được khi không có sự hỗ trợ hợp tác tốt từ phía học sinh, chính các em là nguồn cảm hứng, là động lực đến trường để thực hiện công tác của người thầy, là nguồn sức mạnh để chúng tôi dành trọn tâm huyết với nghề. Và nghề giáo viên này đã đem đến cho chúng tôi thật nhiều nụ cười ánh mắt trẻ thơ mà không dễ gì tìm thấy ở một nghề nào khác.

                                          Giáo viên: Mai Thị Thanh Bình

 

 

 

 

Là giáo viên trẻ, nhưng tôi cũng như tất cả những người làm giáo viên đều thực sự xúc động trước những nghĩa cử, những ân tình mà toàn xã hội vốn có truyền thống “tôn sư trọng đạo” đã và đang dành cho những người đang làm trong ngành giáo dục. Luôn được các đoàn thể chính quyền địa phương và các bậc phụ huynh đã quan tâm, giúp đỡ, khích lệ và tạo điều kiện cho chúng tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ công tác được giao. Vì vậy, tôi và thế hệ giáo viên trẻ sẽ cố gắng tiếp tục nhiệm vụ ươm mầm cho sự nghiệp “trồng người” tại mái trường Tiểu học Nghĩa Lợi này- xứng đáng là một NGƯỜI TRUYỀN LỬA – truyền ngọn lửa của khoa học, của niềm tin, của cái đúng, cái đẹp, của đạo làm người cho học trò, làm cháy lên mồi lửa âm ỉ trong các em, để các em biết khát khao cái đẹp, biết hướng tới chân lý, biết thêm yêu đất nước, con người và đặc biệt truyền ngọn lửa nhiệt tình đóng góp cho xã hội giàu mạnh. Đúng như Bộ trưởng bộ Giáo dục và đào tạo Nguyễn Kim Sơn đã nói “ Nhà giáo là một nghề cao quý, sự cao quý đó không phải tự nhiên mà có, nó cao quý vì nó tạo dựng nên con người. Sự gieo mầm hôm nay chăc chắn sẽ đem lại trái ngọt cho mai sau”.